Bài đăng Phổ biến

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

viết cho em 3 (Bút tâm)

Từ trong sâu thẳm ta biết, tất cả những biến hiện của thế gian vô thường
Những hình ảnh hiện hình đủ duyên trưng bày lên màn tạo hóa
Ta cũng biết luôn rằng em có thật, và ta cũng vậy trong một chiều không gian ẩn rất khác những hiện bày.
Sự biết này nói lên sự hoàn hảo, tuyệt mỹ, tuyệt diệu, nhiệm màu với tất cả xong chẳng là gì với chính nó bởi vốn tự nhiên nó là vậy.
Chẳng còn những giới hạn, sự khác biệt, những chia ly, vì đâu đó, vẫn là thế với cả sự tan ra hòa vào chính nó.
Nhưng ta đang hiện đời ở này, kinh nghiệm vừa là nỗi đau vừa là sự thưởng thức. Không khác được dẫu ta đã có thể chủ động dùng hay không dùng kinh nghiệm.
Thì thôi, có chi em.
cho ta cuời một chút đi, cho ta khóc đã đời đi để nước mắt sinh ra có nghĩa.
cho ta đau, cho ta buồn, cho ta mệt mỏi đi,...
có sao đâu em, và như thế đó là sự tri ân lẫn nhau em nhỉ?
Những trò chơi biến hiện khắp nơi, bản chất đời là kịch nhưng ta sống với trạng thái rất kịch mà như đời thật. Nó không có gì mâu thuẫn hết, mà chỉ là đôi khi ta cũng phải lộ ra chút ít nghệ thuật để người xem nhìn ra đời hay kịch, và rồi đồng nhất hóa được cái nhìn trong sự nhận biết vô ý niệm mà sống theo.
Khó hiểu và khó quá đúng không em, vì nếu thực sự muốn trở về sự hoàn hảo và toàn triệt thì ta sẽ không còn hiện hữu ở đây để nói với em những dòng này.
Xong, ta ở đây cũng vẫn trong một sự hoàn hảo xác nhận, mệt mỏi tự nhiên và những giọt nước mắt lặn sâu cũng tự nhiên không vết dấu. Thực sự rất đặc biệt, tận cùng của đau khổ không là đau khổ, nhưng ta không nói ta vui sướng với kinh nghiệm mà ta vẫn phải dùng. ta chỉ biết ở giới hạn tận cùng đó, tận cùng của tận cùng không là tận cùng mà là  một diễn biến hoàn hảo tiếp theo....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét