Bài đăng Phổ biến

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

Hang Cắc Cớ( Bút Tâm-2008)


Lượt đọc 1109


Cắc cớ chi em ta gặp nhau

Động sâu dìu dặt vào vào sâu

Hơi ẩm lần lần hang hang tối

Bấu víu men men chắp chắp cầu.


Nhấp nhổm nhẩm lòng lòng ước ước

Xương xương cốt cốt rã rã rời

Dồn lại,tích lại xếp xếp lớp.

Ngàn năm còn ở,ở ở đời.


Lên trời,ô kìa,ồ lối lối.

Rọi thẳng tỏ tường mở mở hang

Bể đọng,bể mồ,mồ mồ kiếp.

Vương vương hương khói,khói khói màng.


Cắc cớ chi em ta ở lại

Động sâu dìu dặt ra ra thôi

Hơi ẩm lần lần cửa cửa mộng

Bấu víu,men men rã rã lời.

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

và cứ vậy ngày trôi trong nhận biết
ánh mặt trời chiếu xuống cõi quay quay
Ta là ta, chẳng tối sáng, ngày ngày
Đủ đủ đủ ta là ta ứng ứng.
Ta là ta chẳng vô cảm dửng dưng
Chẳng là cảm với tuôn trào những cảm
Đời không biết, Ta biết đời như thế
Lên ta là, không theo biết của đời.

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

Chào em về với chính mình.

http://www.daosuduytue.net/vi/tin-hoat-dong/cau-lac-bo-tran-nhan-tong/403-anh-sang-cua-tri-chu.html

Vĩnh biệt thân xác em tôi.

bởi Bút Tâm vào ngày 12 tháng 3 2011 lúc 8:48 tối.

                                  Di ảnh của hiền giả DUY CHÍNH NIỆM.

Em ơi dẫu biết vô thường
Trái tim anh buốt vô thường sao em?
Em đã mất vẫn còn em
trong anh và cả trong em vĩnh hằng
Em đâu chết bởi vì rằng
em đâu là chỉ cái thằng thân em
Em là em vẫn vẹn nguyên
Đâu đâu đó đó đủ duyên hiện hình
Em là em chốn hữu tình
Nhân gian muôn cõi vẫn mình là ta
Em ơi dẫu biết là xa
Cũng xa ý niệm chứ xa đâu tình
Em đi tôi chẳng giật mình
Chỉ con mắt nặng khối tình rớt rơi
Em ơi. chỉ một lần thôi
Ngòn đèn cháy sáng bên trời, về đâu?

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

Quan Niệm (Bút Tâm, 2005)


Trái đất hình trái tim
Biển phập phồng sóng
Mặt trăng hình dấu hỏi
Chú cuội thất tình nằm cong queo!
Tình yêu hình con đường
Xa gần,gập ghềnh, bằng phẳng.
Trên đó ta bước đi
Dáng hình kẻ hành khách
Trái tim bỏ ngoài
Dấu chân loang vệt máu
Vẽ lên hình ảnh kiếm tìm...

TRỞ VỀ BẢN NGÃ (BÚT TÂM,05/08/2005)


Lại thấy mình trở về bản Ngã
Lơ lửng khát khao-
-vầng trăng trên cao tròn,khuyết.
Giấc mơ chạy chốn,chen lấn trên phố xá mệt nhoài,
ta nhận ra ta!
Lại thấy mình trở về bản Ngã
con ma nhện bủa vây-
-ta căng ra từng sợi dây giao cảm
cuốn quanh giấc mơ ám ảnh.
Lại thấy mình trở về bản Ngã
con ve sầu hoan hỉ lột xác
kêu gào thỏa thuê.
Lại thấy mình trở về bản Ngã,
trong vòng tay em...
kiêu hãnh ,bé bỏng.
Ta khóc thét lên:
tiếng yêu!

Lối ( Bút Tâm 2003)

Hàng ngày đi trên phố...
Vây quanh tôi lối ngang,lối dọc
Những bước chân chiếm hữu một góc đời
Đi về đâu?
Tìm gì,cần gì, mong gì mà mê mẩn thế?
Ngày tiếp ngày điệp khúc sống:
Được sống
Phải sống
Cần sống
Vật vờ sống....
Ai cần lối thoát?
Ai cho là mình thoát?
Đâu là lối thoát?
Qua một khúc ngoặt
Lại thấy quanh mình lối dọc, lối ngang...

Vô Đê 33 (Bút Tâm 2004)

Thơ nào rỗng để ta bày trái tim
Choán hết chỗ của lời vô nghĩa
Thơ nào chết, đã chôn đời nghĩa địa
Để ta tưới tình ngồn ngộn  hoa lên
Thơ nào chìm lấp lãng quên
Để ta sắm vai người thợ mỏ
Giọt mồ hôi ta giàu có
Thấm hình hài nét chứ hiển linh
                ***
Thơ nào rỗng để ta bày trái tim
Choán hết chỗ của lời vô nghĩa.

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

Chợ quê ngày tết (bút tâm. 2h30 26/12/ất dậu(4/2/2005)






Photobucket

"CHỢ TẾT"-TRANH CỔ.
Photobucket Photobucket Photobucket

chen chúc, chùm giụm nón bà già
túm tụm,tung tẩy đám thiếu niên
tíu tít,tung tăng bầy trẻ nhỏ
xôn xao, nhộn nhịp, cả một miền.

Photobucket

Lối lối, đường đi đông đặc lại
chầm chậm, chen chân tiếng nói cười
cau,trầu,chuối,bưởi,hương,oản,mứt
thư thả ông đồ nét th
ảnh thơi.

Photobucket

Ti toe hau háu tò he thổi
mắt thơ ,thơ thẩn tỏ thèm thuồng
mắt già hấp háy môi móm mém
đỏ mép cau trầu men mé môi.



Photobucket

Xúm xụm xem xem hàng hàng xén
nhâng nhâng,nhấc nhấc đôi đôi lần
khách ý ưa ưa,ngả ngả giá
cô xén tươi miệng chút phân vân.

Photobucket

Rùng rằng,đu đưa tà tà áo
thướt tha,thoáng thoáng dáng trúc xinh
chốn chợ đua chen lời mua bán
góc riêng, riêng em đứng một mình?

Em ẩn ẩn mình xanh lá dong
Má xuân chơm chớm sau đoá hồng
Anh thấy tim thơ thờ thờ thẫn
chợ đông đờ đẫn ,đứng đợi mong!


(bài này bút tâm viết rất tự nhiên chỉ trong vòng gần chục phút nhưng lại có nhiều từ cổ, mong rằng những từ này sẽ còn được dùng mãi về sau)
 

Mầm. (Bút Tâm)

Em có nhìn thấy cái gốc cây bị chặt đến tận sát gốc kia không?
em lại gần, em hãy quan sát! em có thấy không?-những mầm xanh của nó! ôi mơn mởn xanh non,căng mọng,ôi đẹp quá.
em có thấy lạ không?-một hình ảnh dễ dàng nhìn thấy, có chi lạ đúng không em? ôi đẹp quá!
                                                                                  ***

Nếu cái cây kia sau phút giây bị chặt không thương tiếc, và nó có suy nghĩ, rồi nó bắt đầu tiếc nuối hình ảnh nó đã từng có : một tấm thân cổ thụ kiêu hãnh, sừng sững và phấn đấu bao năm để có được, hẳn là nó đau buồn lắm, hẳn là nó thấy mọi cái vô nghĩa nếu như có "làm lại" lần 2. Và rồi có thể nó sẽ chết ,héo mòn trong suy nghĩ đó, nó sẽ mất niềm tin, nó sẽ chán đời cho những thành quả của nó bị sụp đổ,......điều này có thể không em?
                                                                                  ***

Nhưng may thay nó đâu có suy nghĩ như con người? Nhưng hình ảnh em thấy hôm nay, vẻ đẹp em thấy những chồi non vươn lên trong nắng tuyệt vời này em có thấy nó -cái cây vô tri vô giác đó rất...đúng, rất hoàn hảo, rất đẹp, rất kỳ diệu,.... sự tiếp diễn của nó trong hành trình đến thế giới này rất chuẩn xác và hoàn hảo, rất đẹp, rất...có ích, Rất ý nghĩa, rất hợp...tự nhiên.....

tại sao vậy?

Cái cây đó là hiện thân của sự sống hay sức sống của nó cả trước và sau khi bị đốn hạ, cả lúc là một cây cổ thụ và sau khi là một gốc cây trơ trọi rồi nảy mầm.
hay nó chỉ là hình ảnh là một cái cây với tất cả những gì nó có như trước khi bị đốn hạ không thôi?
                                                                                   ***
Cũng vậy!
em là một sự sống, một sức sống hiện hữu thấy rõ ràng, từ cái nhìn, hơi thở, những cảm nhận,...hay em là ý niệm đánh đồng một hình ảnh tôi là cái gì đó như bất kỳ những cái em cho là em từ trước đến nay ?
                                                                         ***
cái mà tất cả chúng ta đều có và chưa bao giờ mất đi trong mọi hoàn cảnh, thứ duy nhất không thay đổi và có thật, vô hình mà lại thấy rõ ràng và có thể nhận biết, tự nó nhận biết chính nó.
ở nơi này, anh cầu nguyện cho em....mọc mầm! 
http://www.facebook.com/notes/b%C3%BAt-t%C3%A2m/nguy%C3%8An-t%C3%8Cnh/159639497382657#!/notes.php?id=100001649078271




Nguyên Tình (Bút Tâm)

Ta nhớ em hay là ta nhớ ta?
Ta có em trong đó!
Em có ta trong gió!
và gió thì có cả tình ta!

Ta nhớ em,nhớ ta- không gian cũ
Thời gian xưa,và vô vàn những xưa!
Em chợt mới trong tia nhìn chới với
Níu chút thôi,khoảnh khắc của mọi thời.

Em không xa và em cũng chẳng gần
Chẳng là em,chẳng là ta như thể
Sông vẫn trôi miệt mài về với bể
Ta và em liệu có thể về!!!?

Cũng có thể hoặc là không thể
Cũng đã từng và có thể chưa từng
Sự trùng lặp những không gian cũ mới
Và giao thoa những khoảng khắc bất ngờ.

Ta nhớ em,không hình hài tuổi tác
Chỉ giản đơn những cảm xúc rất người.
Ta bé bỏng và ta hùng vĩ
Trước em,
biển,
núi,
rừng,
trời...!


Ta nhớ em,không cồn cào như sóng
Không âm thầm lá rớt chiều thu
Không cháy bỏng những nắng ve thiêu đốt
không xuân,
không đông
mỗi mỗi một mùa:


Này là mùa ta nhớ em!
Này là mùa ta yêu em riêng cõi
Này là mùa ta thương không mệt mỏi
vậy vậy thôi!

Gửi cho em chút nguyên tình ngày cũ
Gửi cho em cảm xúc không tên
Gửi cho em,để nhớ,để quên.
Để em biết tình ta là
                            ....thế thế!

vô đề (30/12/2010)-Bút Tâm

Lại về nguyên nửa vầng trăng
Lại về thái mỏng cung hằng ngàn năm
Lại về trắc trắc, bằng bằng
Em miền tứ tuyệt,
tôi đằng...
                 thất ngôn!

SUY TƯ TÌNH???( BÚT TÂM,2006)


 

Sẽ là ai nếu không phải là em?

Là tất cả-là tình tôi dâng cả.

Và,nếu có người đó-chắc chẳng lạ!

người đó-lúc đó,chính là em!

người tôi sẽ yêu muôn kiếp luân hồi.

Người đó có thể mang tên em bây giờ hoặc không.

Có thể xinh hơn em hoặc kém.

Riêng hạnh phúc tôi có được người ấy.

chỉ người ấy biết thôi,

người ấy là em!

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

vô đề 01/03/2011

Tôi là tôi hơn một điều đơn giản
Tôi biết tôi rất rõ là tôi
Tôi là tôi, tôi biết dẫu im lời
Hay muôn lời khoác lên tôi tên gọi
Tôi là tôi trong vai của tạo hóa
Những vai trong muôn khoảnh khắc gọi thời gian
Tôi đóng kịch mà tôi lại không thấy kịch
Bởi vì tôi hóa thân rất tài tình
Và tôi đóng vai bằng cả trái tim mình
Tôi thấy như thật và mọi người không khác
Chính vì vậy thật kinh ngạc:
Tôi đóng vai mà không phải đóng vai
Nhưng lại biết mình đóng vai rất chuẩn
Nếu bạn đọc đến đây sẽ luẩn quẩn
Nếu bạn chẳng đóng vai mà ngồi đó nghĩ suy...
Lại là tôi một nửa những hiện bày
Và tôi nữa trong khát khao câm lặng
sự chốn chạy hay vinh hoa chiến thắng
Tôi không màng mà chỉ đơn giản tôi muốn làm
Tôi chấp nhận với hạnh phúc riêng tôi
Giường như chưa đủ trong vòng lập luận
Bạn phải hành động, tiến lên chấp nhận
Nhưng cũng bằng tình thương trải rộng chẳng tính suy
Ngày hôm nay tôi đứng giữa những ngả đường
Không có lối vì chưa ai đi tới
Chỉ riêng tôi, trải nghiệm trong phơi phới
Bước chân tôi câm lặng con đường ....