Bài đăng Phổ biến

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Những gì đã qua.....(Bút tâm)

Này em, Chuyện Tam Quốc diễn nghĩa đủ để đọc mấy canh
Những ý niệm sinh ra cho có màu sắc
Vũ trụ trong hạt cải em à, và em cũng như anh ở đâu trong vô cùng tận ấy
Tất cả chỉ là trong giây phút ấy
Giây phút của sự nhận ra giá trị sống đích thực
Giây phút của đối mặt với chính mình, một sự nhận biết với vô vàn thuộc tính, những nhầm tưởng mình là...
Tình, tiền, danh, lợi...đều là vọng
chỉ có cái rất thật không thể gọi tên bao quát
Người nhận ra nó và sống trọn vẹn với nó thật ít em à
Mặc dù trong mỗi người đều có nó
Có lẽ đó là sự công bằng đích thực
Khi nhận ra nó, ai cũng có quyền thưởng thức cuộc đời tùy duyên và không có gì mà so sánh
Hạnh phúc là hạnh phúc mà thôi
Tôi là tôi thế thôi
Cảm giác mãn nguyện đến tận cùng chỉ còn lại một sự biết câm lặng chứ không còn so sánh không hay sắc từ ý niệm
Và dĩ nhiên sẽ là sự bình an
Đó là sự thật có thể trải nghiệm
Thú vị và khác rất xa những giới hạn nhầm tưởng về giá trị sống nơi con người phần lớn nhầm tưởng và theo đuổi
 Tuy nhiên, khi em đã hiểu và nhận biết xác nhận được điều này
Về tận cùng những sắc màu  sẽ vừa là vô nghĩa về mặt nhận thức bản chất tận cùng
Xong chính khi đó em cũng có thể thoải mái mà thưởng thức với vô cùng ý nghĩa
Điều này không mầu thuẫn, nó rất khó hiểu khi nằm trong sự logic thông thường
Giống như khi nhìn ra sự vô cùng tận và bản chất của sự tồn tại thì những biểu hiện của thực tại mà em thấy em biết chỉ là một ảnh nhỏ của thực tại sâu thẳm, nó chẳng có đáng gì, chẳng nghĩa lý gì so với sự nhận thức vô cùng tận ấy
Xong chính tại đó cùng với sự nhận biết, em có một sự thưởng thức cái nhìn đó với một nhận thức đồng thời thấy vô cùng ý nghĩa,..
Tại đó em biết rằng, tất cả là đây, là giây phút quý giá ấy
rồi thì đi đâu, về đâu, làm gì thì quan trọng nhất là từ sự nhận biết này cả
ý nghĩa cũng từ đây và cũng là một sản phẩm ý niệm ta thưởng thức...
Vậy thôi, cuối cùng thì anh hùng, mỹ nhân, của cải, địa vị, vua, dân, trước sau, sống chết,...hay vô vàn những biến chuyển hình thái, những ý niệm gán ghép và nhận biết..,..cùng chỉ là Không, nhưng là Không vô cùng tận của giá trị khi em thực sự nắm bắt và nhận biết ra phút giây quý báu đó, thưởng thức nó, và mãi mãi vậy
em sẽ là sự bất tử vì chẳng còn ngay cả cái gọi là tử cứ không phải là cái Không vô nghĩa, không cảm nhận được!
Này em, khi ta viết dòng này, tức tự thân ta đã đối mặt với khoảng không đó, chỉ còn chút xíu cho những giới hạn đáng phải có
Rất gần rồi, em và ta sẽ không còn phải băn khoăn nữa,
...................

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét