Bài đăng Phổ biến

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

viết cho em 3 (Bút tâm)

Từ trong sâu thẳm ta biết, tất cả những biến hiện của thế gian vô thường
Những hình ảnh hiện hình đủ duyên trưng bày lên màn tạo hóa
Ta cũng biết luôn rằng em có thật, và ta cũng vậy trong một chiều không gian ẩn rất khác những hiện bày.
Sự biết này nói lên sự hoàn hảo, tuyệt mỹ, tuyệt diệu, nhiệm màu với tất cả xong chẳng là gì với chính nó bởi vốn tự nhiên nó là vậy.
Chẳng còn những giới hạn, sự khác biệt, những chia ly, vì đâu đó, vẫn là thế với cả sự tan ra hòa vào chính nó.
Nhưng ta đang hiện đời ở này, kinh nghiệm vừa là nỗi đau vừa là sự thưởng thức. Không khác được dẫu ta đã có thể chủ động dùng hay không dùng kinh nghiệm.
Thì thôi, có chi em.
cho ta cuời một chút đi, cho ta khóc đã đời đi để nước mắt sinh ra có nghĩa.
cho ta đau, cho ta buồn, cho ta mệt mỏi đi,...
có sao đâu em, và như thế đó là sự tri ân lẫn nhau em nhỉ?
Những trò chơi biến hiện khắp nơi, bản chất đời là kịch nhưng ta sống với trạng thái rất kịch mà như đời thật. Nó không có gì mâu thuẫn hết, mà chỉ là đôi khi ta cũng phải lộ ra chút ít nghệ thuật để người xem nhìn ra đời hay kịch, và rồi đồng nhất hóa được cái nhìn trong sự nhận biết vô ý niệm mà sống theo.
Khó hiểu và khó quá đúng không em, vì nếu thực sự muốn trở về sự hoàn hảo và toàn triệt thì ta sẽ không còn hiện hữu ở đây để nói với em những dòng này.
Xong, ta ở đây cũng vẫn trong một sự hoàn hảo xác nhận, mệt mỏi tự nhiên và những giọt nước mắt lặn sâu cũng tự nhiên không vết dấu. Thực sự rất đặc biệt, tận cùng của đau khổ không là đau khổ, nhưng ta không nói ta vui sướng với kinh nghiệm mà ta vẫn phải dùng. ta chỉ biết ở giới hạn tận cùng đó, tận cùng của tận cùng không là tận cùng mà là  một diễn biến hoàn hảo tiếp theo....

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Lại viết cho em (Bút tâm)

Tư tưởng!
Một kho kinh nghiệm tràn đầy trong óc em
Và nó cho phép em phán xét, dẫn dắt những nghĩ suy theo kết luận của nó
Em chìm đắm trong đó
Những giấc mộng và những ác mộng...
Hiện thực mà em có thể nhận biết cả khi kho kinh nghiệm trống rỗng còn vẫn chưa thể gọi là hiện thực
Nó vẫn chỉ là một ảnh chân thực với tất cả cảm biết của em vô kinh nghiệm chứ chưa là hiện thực chính nó
Nói cách khác nó là hiện thực chân thật nhất mà em có thể thấy, chưa phải hiện thực toàn triệt, toàn năng
huống hồ chi là những mô tả, nghĩ suy, suy luận từ những hình ảnh rời rạc,...
Vậy có nghĩa là gì? có phải chăng em sống mà như chưa từng sống, Nói cách khác em trở thành nô lê, công cụ cho những tư tưởng của mình, Em khóc, cười để thỏa mãn kinh nghiệm. Không phải khóc cười tự nhận biết với trái tim đập rung động từ những luồng sâu thẳm.
Tất cả giống như thật vì tất cả không ai biết hoặc tưởng giống như thật.
Sự thật thì khi ở trong vòng vây của kho kinh nghiệm này thì không thể sống khác nếu như em không trải nghiệm một dạng kinh nghiệm khác!
Đó là Kinh nghiệm về một sự sống không kinh nghiệm!
Tại đó em biết mọi sự tồn tại chung quanh vốn tự thân là chính nó, cái ta dùng thường là kinh nghiệm về ảnh của nó. Tất cả ta dùng đều dựa trên kinh nghiệm về ảnh của mọi vật!
Thế giới với ta là một toàn ảnh khổng lồ và bao trùm.
Ta nhận thức thế giới thông qua những phương tiện cảm biết đem lại nhưng không chân thực chỉ từ sự cảm biết mà thường nhận thức "tắt" bằng những kính nghiệm hay ý niệm gán ghép, Những đường link dẫn đến sự nhận thức mô tả, chứ không phải vật được mô tả.
Bí mật nằm ở đó, rồi từ những kinh nghiệm ta xây dựng lên những giá trị chẳng vững bền
Giá trị sống của ta được hiểu và được định đoạt bởi tư tưởng em nhầm tưởng và lao theo với tiền, tài, danh, vong,...đủ thứ,...
mà không phải từ sự nhận biết chân thực thế giới và thưởng thức.
Khi nhận ra điều này, cuộc sống của em có thể không khác lắm về sự hiển hiện ra ngoài (Hình tướng) trong óc của những người phàm phu. Nhưng tự thân em biết, em cảm nhận, làm chủ và bình an. Em biết mình là ai, em luôn an trú trong trạng thái tự do với kinh nghiệm, Em "thưởng thức" cuộc sống không phải bằng cái nhìn "vô tư", vô ưu theo nghĩa thông thường hời hợt như một sự vô cảm. Mà là, em biết và không còn thấy bất ngờ với những vô thường ở thế giới này. Những toàn ảnh đích thực của sự tượng, hiện vật. Em có thể chọn lựa cảm xúc (về nguyên tắc khi em sử dụng kinh nghiệm), nhưng nụ cuời, hay nước mắt của em đều giống nhau là toát ra sự trân trọng kiếp người, giá trị làm người, giá trị sống. đều toát ra sự yêu thương không khác. Chấm dứt sự tiếc nuối, hoặc nếu có thì em cũng biết là một thăng giáng thú vị của kinh nghiệm cảm xúc chứ không còn là giới hạn. Ranh giới tới đó và có thể sống với cái nhìn như vậy thì có thể nói không còn sinh tử. Lúc đó mọi điều chỉ còn là em muốn thưởng thức như nào, tới đâu, làm gì từ chính nhận thức đó....,
Em là em, một ông chủ chính mình và thế giới nhận biết!

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Những gì đã qua.....(Bút tâm)

Này em, Chuyện Tam Quốc diễn nghĩa đủ để đọc mấy canh
Những ý niệm sinh ra cho có màu sắc
Vũ trụ trong hạt cải em à, và em cũng như anh ở đâu trong vô cùng tận ấy
Tất cả chỉ là trong giây phút ấy
Giây phút của sự nhận ra giá trị sống đích thực
Giây phút của đối mặt với chính mình, một sự nhận biết với vô vàn thuộc tính, những nhầm tưởng mình là...
Tình, tiền, danh, lợi...đều là vọng
chỉ có cái rất thật không thể gọi tên bao quát
Người nhận ra nó và sống trọn vẹn với nó thật ít em à
Mặc dù trong mỗi người đều có nó
Có lẽ đó là sự công bằng đích thực
Khi nhận ra nó, ai cũng có quyền thưởng thức cuộc đời tùy duyên và không có gì mà so sánh
Hạnh phúc là hạnh phúc mà thôi
Tôi là tôi thế thôi
Cảm giác mãn nguyện đến tận cùng chỉ còn lại một sự biết câm lặng chứ không còn so sánh không hay sắc từ ý niệm
Và dĩ nhiên sẽ là sự bình an
Đó là sự thật có thể trải nghiệm
Thú vị và khác rất xa những giới hạn nhầm tưởng về giá trị sống nơi con người phần lớn nhầm tưởng và theo đuổi
 Tuy nhiên, khi em đã hiểu và nhận biết xác nhận được điều này
Về tận cùng những sắc màu  sẽ vừa là vô nghĩa về mặt nhận thức bản chất tận cùng
Xong chính khi đó em cũng có thể thoải mái mà thưởng thức với vô cùng ý nghĩa
Điều này không mầu thuẫn, nó rất khó hiểu khi nằm trong sự logic thông thường
Giống như khi nhìn ra sự vô cùng tận và bản chất của sự tồn tại thì những biểu hiện của thực tại mà em thấy em biết chỉ là một ảnh nhỏ của thực tại sâu thẳm, nó chẳng có đáng gì, chẳng nghĩa lý gì so với sự nhận thức vô cùng tận ấy
Xong chính tại đó cùng với sự nhận biết, em có một sự thưởng thức cái nhìn đó với một nhận thức đồng thời thấy vô cùng ý nghĩa,..
Tại đó em biết rằng, tất cả là đây, là giây phút quý giá ấy
rồi thì đi đâu, về đâu, làm gì thì quan trọng nhất là từ sự nhận biết này cả
ý nghĩa cũng từ đây và cũng là một sản phẩm ý niệm ta thưởng thức...
Vậy thôi, cuối cùng thì anh hùng, mỹ nhân, của cải, địa vị, vua, dân, trước sau, sống chết,...hay vô vàn những biến chuyển hình thái, những ý niệm gán ghép và nhận biết..,..cùng chỉ là Không, nhưng là Không vô cùng tận của giá trị khi em thực sự nắm bắt và nhận biết ra phút giây quý báu đó, thưởng thức nó, và mãi mãi vậy
em sẽ là sự bất tử vì chẳng còn ngay cả cái gọi là tử cứ không phải là cái Không vô nghĩa, không cảm nhận được!
Này em, khi ta viết dòng này, tức tự thân ta đã đối mặt với khoảng không đó, chỉ còn chút xíu cho những giới hạn đáng phải có
Rất gần rồi, em và ta sẽ không còn phải băn khoăn nữa,
...................

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

ảo ảnh

nếu em biết vũ trụ chỉ là toàn ảnh
và chúng ta quẩn quanh với suy nghĩ đảo điên
sự khai sáng chỉ đến khi tầm nhìn mở rộng
cần và muốn
hãy làm và đừng bao giờ ngoảnh lại
sau lưng là toàn ảnh và trước mắt cũng là toàn ảnh
chỉ cái bên trong em, em thấy sao em?

game over ( anh và em) bút tâm 02/06/2011

anh nhìn em thấy quá xa
vì anh luôn nhìn thấy em trong cách nhìn và nhận thức về em của anh
ngờ đâu, em rất gần
chúng ta thực ra vẫn ở rất gần nhau, thậm trí trong nhau, trong cùng một trường năng lượng, trong chiều không gian bí ẩn.
khi nào anh có thể đến bên em theo lối ngắn nhất
đó là khi anh buông bỏ logic về cái nhìn anh bám chặt
anh quay vào trong để tiếp cận chiều không gian mà chúng ta chung đụng
anh và em, cùng lúc, cùng thời chỉ còn là một sự biết về nhau toàn triệt.
không gì có thể chia lìa.
bởi bản chất anh và em vốn có chia lìa đâu, mà chỉ là về cảm giác của nhận thức hữu hạn cho lên vây.
Khi tầm nhìn mở ra, xuyên suốt và thông tỏ
anh tự biết rằng:
trò chơi chưa bao giờ kết thúc....
nhưng có thể nói : giờ đây nó đã kết thúc rồi
đó là trò chơi anh tìm em bấy lâu nay vậy...

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

Hang Cắc Cớ( Bút Tâm-2008)


Lượt đọc 1109


Cắc cớ chi em ta gặp nhau

Động sâu dìu dặt vào vào sâu

Hơi ẩm lần lần hang hang tối

Bấu víu men men chắp chắp cầu.


Nhấp nhổm nhẩm lòng lòng ước ước

Xương xương cốt cốt rã rã rời

Dồn lại,tích lại xếp xếp lớp.

Ngàn năm còn ở,ở ở đời.


Lên trời,ô kìa,ồ lối lối.

Rọi thẳng tỏ tường mở mở hang

Bể đọng,bể mồ,mồ mồ kiếp.

Vương vương hương khói,khói khói màng.


Cắc cớ chi em ta ở lại

Động sâu dìu dặt ra ra thôi

Hơi ẩm lần lần cửa cửa mộng

Bấu víu,men men rã rã lời.

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

và cứ vậy ngày trôi trong nhận biết
ánh mặt trời chiếu xuống cõi quay quay
Ta là ta, chẳng tối sáng, ngày ngày
Đủ đủ đủ ta là ta ứng ứng.
Ta là ta chẳng vô cảm dửng dưng
Chẳng là cảm với tuôn trào những cảm
Đời không biết, Ta biết đời như thế
Lên ta là, không theo biết của đời.

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

Chào em về với chính mình.

http://www.daosuduytue.net/vi/tin-hoat-dong/cau-lac-bo-tran-nhan-tong/403-anh-sang-cua-tri-chu.html

Vĩnh biệt thân xác em tôi.

bởi Bút Tâm vào ngày 12 tháng 3 2011 lúc 8:48 tối.

                                  Di ảnh của hiền giả DUY CHÍNH NIỆM.

Em ơi dẫu biết vô thường
Trái tim anh buốt vô thường sao em?
Em đã mất vẫn còn em
trong anh và cả trong em vĩnh hằng
Em đâu chết bởi vì rằng
em đâu là chỉ cái thằng thân em
Em là em vẫn vẹn nguyên
Đâu đâu đó đó đủ duyên hiện hình
Em là em chốn hữu tình
Nhân gian muôn cõi vẫn mình là ta
Em ơi dẫu biết là xa
Cũng xa ý niệm chứ xa đâu tình
Em đi tôi chẳng giật mình
Chỉ con mắt nặng khối tình rớt rơi
Em ơi. chỉ một lần thôi
Ngòn đèn cháy sáng bên trời, về đâu?

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

Quan Niệm (Bút Tâm, 2005)


Trái đất hình trái tim
Biển phập phồng sóng
Mặt trăng hình dấu hỏi
Chú cuội thất tình nằm cong queo!
Tình yêu hình con đường
Xa gần,gập ghềnh, bằng phẳng.
Trên đó ta bước đi
Dáng hình kẻ hành khách
Trái tim bỏ ngoài
Dấu chân loang vệt máu
Vẽ lên hình ảnh kiếm tìm...

TRỞ VỀ BẢN NGÃ (BÚT TÂM,05/08/2005)


Lại thấy mình trở về bản Ngã
Lơ lửng khát khao-
-vầng trăng trên cao tròn,khuyết.
Giấc mơ chạy chốn,chen lấn trên phố xá mệt nhoài,
ta nhận ra ta!
Lại thấy mình trở về bản Ngã
con ma nhện bủa vây-
-ta căng ra từng sợi dây giao cảm
cuốn quanh giấc mơ ám ảnh.
Lại thấy mình trở về bản Ngã
con ve sầu hoan hỉ lột xác
kêu gào thỏa thuê.
Lại thấy mình trở về bản Ngã,
trong vòng tay em...
kiêu hãnh ,bé bỏng.
Ta khóc thét lên:
tiếng yêu!

Lối ( Bút Tâm 2003)

Hàng ngày đi trên phố...
Vây quanh tôi lối ngang,lối dọc
Những bước chân chiếm hữu một góc đời
Đi về đâu?
Tìm gì,cần gì, mong gì mà mê mẩn thế?
Ngày tiếp ngày điệp khúc sống:
Được sống
Phải sống
Cần sống
Vật vờ sống....
Ai cần lối thoát?
Ai cho là mình thoát?
Đâu là lối thoát?
Qua một khúc ngoặt
Lại thấy quanh mình lối dọc, lối ngang...

Vô Đê 33 (Bút Tâm 2004)

Thơ nào rỗng để ta bày trái tim
Choán hết chỗ của lời vô nghĩa
Thơ nào chết, đã chôn đời nghĩa địa
Để ta tưới tình ngồn ngộn  hoa lên
Thơ nào chìm lấp lãng quên
Để ta sắm vai người thợ mỏ
Giọt mồ hôi ta giàu có
Thấm hình hài nét chứ hiển linh
                ***
Thơ nào rỗng để ta bày trái tim
Choán hết chỗ của lời vô nghĩa.

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

Chợ quê ngày tết (bút tâm. 2h30 26/12/ất dậu(4/2/2005)






Photobucket

"CHỢ TẾT"-TRANH CỔ.
Photobucket Photobucket Photobucket

chen chúc, chùm giụm nón bà già
túm tụm,tung tẩy đám thiếu niên
tíu tít,tung tăng bầy trẻ nhỏ
xôn xao, nhộn nhịp, cả một miền.

Photobucket

Lối lối, đường đi đông đặc lại
chầm chậm, chen chân tiếng nói cười
cau,trầu,chuối,bưởi,hương,oản,mứt
thư thả ông đồ nét th
ảnh thơi.

Photobucket

Ti toe hau háu tò he thổi
mắt thơ ,thơ thẩn tỏ thèm thuồng
mắt già hấp háy môi móm mém
đỏ mép cau trầu men mé môi.



Photobucket

Xúm xụm xem xem hàng hàng xén
nhâng nhâng,nhấc nhấc đôi đôi lần
khách ý ưa ưa,ngả ngả giá
cô xén tươi miệng chút phân vân.

Photobucket

Rùng rằng,đu đưa tà tà áo
thướt tha,thoáng thoáng dáng trúc xinh
chốn chợ đua chen lời mua bán
góc riêng, riêng em đứng một mình?

Em ẩn ẩn mình xanh lá dong
Má xuân chơm chớm sau đoá hồng
Anh thấy tim thơ thờ thờ thẫn
chợ đông đờ đẫn ,đứng đợi mong!


(bài này bút tâm viết rất tự nhiên chỉ trong vòng gần chục phút nhưng lại có nhiều từ cổ, mong rằng những từ này sẽ còn được dùng mãi về sau)
 

Mầm. (Bút Tâm)

Em có nhìn thấy cái gốc cây bị chặt đến tận sát gốc kia không?
em lại gần, em hãy quan sát! em có thấy không?-những mầm xanh của nó! ôi mơn mởn xanh non,căng mọng,ôi đẹp quá.
em có thấy lạ không?-một hình ảnh dễ dàng nhìn thấy, có chi lạ đúng không em? ôi đẹp quá!
                                                                                  ***

Nếu cái cây kia sau phút giây bị chặt không thương tiếc, và nó có suy nghĩ, rồi nó bắt đầu tiếc nuối hình ảnh nó đã từng có : một tấm thân cổ thụ kiêu hãnh, sừng sững và phấn đấu bao năm để có được, hẳn là nó đau buồn lắm, hẳn là nó thấy mọi cái vô nghĩa nếu như có "làm lại" lần 2. Và rồi có thể nó sẽ chết ,héo mòn trong suy nghĩ đó, nó sẽ mất niềm tin, nó sẽ chán đời cho những thành quả của nó bị sụp đổ,......điều này có thể không em?
                                                                                  ***

Nhưng may thay nó đâu có suy nghĩ như con người? Nhưng hình ảnh em thấy hôm nay, vẻ đẹp em thấy những chồi non vươn lên trong nắng tuyệt vời này em có thấy nó -cái cây vô tri vô giác đó rất...đúng, rất hoàn hảo, rất đẹp, rất kỳ diệu,.... sự tiếp diễn của nó trong hành trình đến thế giới này rất chuẩn xác và hoàn hảo, rất đẹp, rất...có ích, Rất ý nghĩa, rất hợp...tự nhiên.....

tại sao vậy?

Cái cây đó là hiện thân của sự sống hay sức sống của nó cả trước và sau khi bị đốn hạ, cả lúc là một cây cổ thụ và sau khi là một gốc cây trơ trọi rồi nảy mầm.
hay nó chỉ là hình ảnh là một cái cây với tất cả những gì nó có như trước khi bị đốn hạ không thôi?
                                                                                   ***
Cũng vậy!
em là một sự sống, một sức sống hiện hữu thấy rõ ràng, từ cái nhìn, hơi thở, những cảm nhận,...hay em là ý niệm đánh đồng một hình ảnh tôi là cái gì đó như bất kỳ những cái em cho là em từ trước đến nay ?
                                                                         ***
cái mà tất cả chúng ta đều có và chưa bao giờ mất đi trong mọi hoàn cảnh, thứ duy nhất không thay đổi và có thật, vô hình mà lại thấy rõ ràng và có thể nhận biết, tự nó nhận biết chính nó.
ở nơi này, anh cầu nguyện cho em....mọc mầm! 
http://www.facebook.com/notes/b%C3%BAt-t%C3%A2m/nguy%C3%8An-t%C3%8Cnh/159639497382657#!/notes.php?id=100001649078271




Nguyên Tình (Bút Tâm)

Ta nhớ em hay là ta nhớ ta?
Ta có em trong đó!
Em có ta trong gió!
và gió thì có cả tình ta!

Ta nhớ em,nhớ ta- không gian cũ
Thời gian xưa,và vô vàn những xưa!
Em chợt mới trong tia nhìn chới với
Níu chút thôi,khoảnh khắc của mọi thời.

Em không xa và em cũng chẳng gần
Chẳng là em,chẳng là ta như thể
Sông vẫn trôi miệt mài về với bể
Ta và em liệu có thể về!!!?

Cũng có thể hoặc là không thể
Cũng đã từng và có thể chưa từng
Sự trùng lặp những không gian cũ mới
Và giao thoa những khoảng khắc bất ngờ.

Ta nhớ em,không hình hài tuổi tác
Chỉ giản đơn những cảm xúc rất người.
Ta bé bỏng và ta hùng vĩ
Trước em,
biển,
núi,
rừng,
trời...!


Ta nhớ em,không cồn cào như sóng
Không âm thầm lá rớt chiều thu
Không cháy bỏng những nắng ve thiêu đốt
không xuân,
không đông
mỗi mỗi một mùa:


Này là mùa ta nhớ em!
Này là mùa ta yêu em riêng cõi
Này là mùa ta thương không mệt mỏi
vậy vậy thôi!

Gửi cho em chút nguyên tình ngày cũ
Gửi cho em cảm xúc không tên
Gửi cho em,để nhớ,để quên.
Để em biết tình ta là
                            ....thế thế!

vô đề (30/12/2010)-Bút Tâm

Lại về nguyên nửa vầng trăng
Lại về thái mỏng cung hằng ngàn năm
Lại về trắc trắc, bằng bằng
Em miền tứ tuyệt,
tôi đằng...
                 thất ngôn!

SUY TƯ TÌNH???( BÚT TÂM,2006)


 

Sẽ là ai nếu không phải là em?

Là tất cả-là tình tôi dâng cả.

Và,nếu có người đó-chắc chẳng lạ!

người đó-lúc đó,chính là em!

người tôi sẽ yêu muôn kiếp luân hồi.

Người đó có thể mang tên em bây giờ hoặc không.

Có thể xinh hơn em hoặc kém.

Riêng hạnh phúc tôi có được người ấy.

chỉ người ấy biết thôi,

người ấy là em!

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

vô đề 01/03/2011

Tôi là tôi hơn một điều đơn giản
Tôi biết tôi rất rõ là tôi
Tôi là tôi, tôi biết dẫu im lời
Hay muôn lời khoác lên tôi tên gọi
Tôi là tôi trong vai của tạo hóa
Những vai trong muôn khoảnh khắc gọi thời gian
Tôi đóng kịch mà tôi lại không thấy kịch
Bởi vì tôi hóa thân rất tài tình
Và tôi đóng vai bằng cả trái tim mình
Tôi thấy như thật và mọi người không khác
Chính vì vậy thật kinh ngạc:
Tôi đóng vai mà không phải đóng vai
Nhưng lại biết mình đóng vai rất chuẩn
Nếu bạn đọc đến đây sẽ luẩn quẩn
Nếu bạn chẳng đóng vai mà ngồi đó nghĩ suy...
Lại là tôi một nửa những hiện bày
Và tôi nữa trong khát khao câm lặng
sự chốn chạy hay vinh hoa chiến thắng
Tôi không màng mà chỉ đơn giản tôi muốn làm
Tôi chấp nhận với hạnh phúc riêng tôi
Giường như chưa đủ trong vòng lập luận
Bạn phải hành động, tiến lên chấp nhận
Nhưng cũng bằng tình thương trải rộng chẳng tính suy
Ngày hôm nay tôi đứng giữa những ngả đường
Không có lối vì chưa ai đi tới
Chỉ riêng tôi, trải nghiệm trong phơi phới
Bước chân tôi câm lặng con đường ....

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

vô đề 28/02/2011

Nhãn mác nào bao bọc hồn tôi?
Trong khoảnh khắc tôi nhận ra chới với
Tôi là tôi, điều không tin nổi
Rất giản đơn nhưng khó nhận không lầm.
Tôi chẳng là những suy diễn trong tâm
Chẳng thuộc về một hình ảnh áp đặt
Tuy vậy đó nhưng tôi biết rất thật
Nhưng gì tôi hiển hiện, tôi muốn là

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

25-2-2011

Tôi là ai giữa đời này
Hiện lên trong óc người phàm phu?
Tôi là tôi sự trực nhận
chỉ tình yêu, không khôn ngu.