Từ trong sâu thẳm ta biết, tất cả những biến hiện của thế gian vô thường
Những hình ảnh hiện hình đủ duyên trưng bày lên màn tạo hóa
Ta cũng biết luôn rằng em có thật, và ta cũng vậy trong một chiều không gian ẩn rất khác những hiện bày.
Sự biết này nói lên sự hoàn hảo, tuyệt mỹ, tuyệt diệu, nhiệm màu với tất cả xong chẳng là gì với chính nó bởi vốn tự nhiên nó là vậy.
Chẳng còn những giới hạn, sự khác biệt, những chia ly, vì đâu đó, vẫn là thế với cả sự tan ra hòa vào chính nó.
Nhưng ta đang hiện đời ở này, kinh nghiệm vừa là nỗi đau vừa là sự thưởng thức. Không khác được dẫu ta đã có thể chủ động dùng hay không dùng kinh nghiệm.
Thì thôi, có chi em.
cho ta cuời một chút đi, cho ta khóc đã đời đi để nước mắt sinh ra có nghĩa.
cho ta đau, cho ta buồn, cho ta mệt mỏi đi,...
có sao đâu em, và như thế đó là sự tri ân lẫn nhau em nhỉ?
Những trò chơi biến hiện khắp nơi, bản chất đời là kịch nhưng ta sống với trạng thái rất kịch mà như đời thật. Nó không có gì mâu thuẫn hết, mà chỉ là đôi khi ta cũng phải lộ ra chút ít nghệ thuật để người xem nhìn ra đời hay kịch, và rồi đồng nhất hóa được cái nhìn trong sự nhận biết vô ý niệm mà sống theo.
Khó hiểu và khó quá đúng không em, vì nếu thực sự muốn trở về sự hoàn hảo và toàn triệt thì ta sẽ không còn hiện hữu ở đây để nói với em những dòng này.
Xong, ta ở đây cũng vẫn trong một sự hoàn hảo xác nhận, mệt mỏi tự nhiên và những giọt nước mắt lặn sâu cũng tự nhiên không vết dấu. Thực sự rất đặc biệt, tận cùng của đau khổ không là đau khổ, nhưng ta không nói ta vui sướng với kinh nghiệm mà ta vẫn phải dùng. ta chỉ biết ở giới hạn tận cùng đó, tận cùng của tận cùng không là tận cùng mà là một diễn biến hoàn hảo tiếp theo....
Tôi là ai giữa đời này, Hiện lên trong óc người phàm phu? Tôi là tôi: sự trực nhận! Chỉ tình yêu, không khôn ngu.
Bài đăng Phổ biến
-
http://www.daosuduytue.net/vi/tin-hoat-dong/cau-lac-bo-tran-nhan-tong/403-anh-sang-cua-tri-chu.html Vĩnh biệt thân xác em tôi. bởi Bút Tâm ...
-
Từ trong sâu thẳm ta biết, tất cả những biến hiện của thế gian vô thường Những hình ảnh hiện hình đủ duyên trưng bày lên màn tạo hóa Ta cũ...
-
Tư tưởng! Một kho kinh nghiệm tràn đầy trong óc em Và nó cho phép em phán xét, dẫn dắt những nghĩ suy theo kết luận của nó Em chìm đắm tr...
-
Này em, Chuyện Tam Quốc diễn nghĩa đủ để đọc mấy canh Những ý niệm sinh ra cho có màu sắc Vũ trụ trong hạt cải em à, và em cũng như anh ở ...
-
anh nhìn em thấy quá xa vì anh luôn nhìn thấy em trong cách nhìn và nhận thức về em của anh ngờ đâu, em rất gần chúng ta thực ra vẫn ở rấ...
-
Tôi là tôi hơn một điều đơn giản Tôi biết tôi rất rõ là tôi Tôi là tôi, tôi biết dẫu im lời Hay muôn lời khoác lên tôi tên gọi Tôi là tô...
-
Lại thấy mình trở về bản Ngã Lơ lửng khát khao- -vầng trăng trên cao tròn,khuyết. Giấc mơ chạy chốn,chen lấn trên phố xá mệt nhoài, ta nhận...
Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011
Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011
Lại viết cho em (Bút tâm)
Tư tưởng!
Một kho kinh nghiệm tràn đầy trong óc em
Và nó cho phép em phán xét, dẫn dắt những nghĩ suy theo kết luận của nó
Em chìm đắm trong đó
Những giấc mộng và những ác mộng...
Hiện thực mà em có thể nhận biết cả khi kho kinh nghiệm trống rỗng còn vẫn chưa thể gọi là hiện thực
Nó vẫn chỉ là một ảnh chân thực với tất cả cảm biết của em vô kinh nghiệm chứ chưa là hiện thực chính nó
Nói cách khác nó là hiện thực chân thật nhất mà em có thể thấy, chưa phải hiện thực toàn triệt, toàn năng
huống hồ chi là những mô tả, nghĩ suy, suy luận từ những hình ảnh rời rạc,...
Vậy có nghĩa là gì? có phải chăng em sống mà như chưa từng sống, Nói cách khác em trở thành nô lê, công cụ cho những tư tưởng của mình, Em khóc, cười để thỏa mãn kinh nghiệm. Không phải khóc cười tự nhận biết với trái tim đập rung động từ những luồng sâu thẳm.
Tất cả giống như thật vì tất cả không ai biết hoặc tưởng giống như thật.
Sự thật thì khi ở trong vòng vây của kho kinh nghiệm này thì không thể sống khác nếu như em không trải nghiệm một dạng kinh nghiệm khác!
Đó là Kinh nghiệm về một sự sống không kinh nghiệm!
Tại đó em biết mọi sự tồn tại chung quanh vốn tự thân là chính nó, cái ta dùng thường là kinh nghiệm về ảnh của nó. Tất cả ta dùng đều dựa trên kinh nghiệm về ảnh của mọi vật!
Thế giới với ta là một toàn ảnh khổng lồ và bao trùm.
Ta nhận thức thế giới thông qua những phương tiện cảm biết đem lại nhưng không chân thực chỉ từ sự cảm biết mà thường nhận thức "tắt" bằng những kính nghiệm hay ý niệm gán ghép, Những đường link dẫn đến sự nhận thức mô tả, chứ không phải vật được mô tả.
Bí mật nằm ở đó, rồi từ những kinh nghiệm ta xây dựng lên những giá trị chẳng vững bền
Giá trị sống của ta được hiểu và được định đoạt bởi tư tưởng em nhầm tưởng và lao theo với tiền, tài, danh, vong,...đủ thứ,...
mà không phải từ sự nhận biết chân thực thế giới và thưởng thức.
Khi nhận ra điều này, cuộc sống của em có thể không khác lắm về sự hiển hiện ra ngoài (Hình tướng) trong óc của những người phàm phu. Nhưng tự thân em biết, em cảm nhận, làm chủ và bình an. Em biết mình là ai, em luôn an trú trong trạng thái tự do với kinh nghiệm, Em "thưởng thức" cuộc sống không phải bằng cái nhìn "vô tư", vô ưu theo nghĩa thông thường hời hợt như một sự vô cảm. Mà là, em biết và không còn thấy bất ngờ với những vô thường ở thế giới này. Những toàn ảnh đích thực của sự tượng, hiện vật. Em có thể chọn lựa cảm xúc (về nguyên tắc khi em sử dụng kinh nghiệm), nhưng nụ cuời, hay nước mắt của em đều giống nhau là toát ra sự trân trọng kiếp người, giá trị làm người, giá trị sống. đều toát ra sự yêu thương không khác. Chấm dứt sự tiếc nuối, hoặc nếu có thì em cũng biết là một thăng giáng thú vị của kinh nghiệm cảm xúc chứ không còn là giới hạn. Ranh giới tới đó và có thể sống với cái nhìn như vậy thì có thể nói không còn sinh tử. Lúc đó mọi điều chỉ còn là em muốn thưởng thức như nào, tới đâu, làm gì từ chính nhận thức đó....,
Em là em, một ông chủ chính mình và thế giới nhận biết!
Một kho kinh nghiệm tràn đầy trong óc em
Và nó cho phép em phán xét, dẫn dắt những nghĩ suy theo kết luận của nó
Em chìm đắm trong đó
Những giấc mộng và những ác mộng...
Hiện thực mà em có thể nhận biết cả khi kho kinh nghiệm trống rỗng còn vẫn chưa thể gọi là hiện thực
Nó vẫn chỉ là một ảnh chân thực với tất cả cảm biết của em vô kinh nghiệm chứ chưa là hiện thực chính nó
Nói cách khác nó là hiện thực chân thật nhất mà em có thể thấy, chưa phải hiện thực toàn triệt, toàn năng
huống hồ chi là những mô tả, nghĩ suy, suy luận từ những hình ảnh rời rạc,...
Vậy có nghĩa là gì? có phải chăng em sống mà như chưa từng sống, Nói cách khác em trở thành nô lê, công cụ cho những tư tưởng của mình, Em khóc, cười để thỏa mãn kinh nghiệm. Không phải khóc cười tự nhận biết với trái tim đập rung động từ những luồng sâu thẳm.
Tất cả giống như thật vì tất cả không ai biết hoặc tưởng giống như thật.
Sự thật thì khi ở trong vòng vây của kho kinh nghiệm này thì không thể sống khác nếu như em không trải nghiệm một dạng kinh nghiệm khác!
Đó là Kinh nghiệm về một sự sống không kinh nghiệm!
Tại đó em biết mọi sự tồn tại chung quanh vốn tự thân là chính nó, cái ta dùng thường là kinh nghiệm về ảnh của nó. Tất cả ta dùng đều dựa trên kinh nghiệm về ảnh của mọi vật!
Thế giới với ta là một toàn ảnh khổng lồ và bao trùm.
Ta nhận thức thế giới thông qua những phương tiện cảm biết đem lại nhưng không chân thực chỉ từ sự cảm biết mà thường nhận thức "tắt" bằng những kính nghiệm hay ý niệm gán ghép, Những đường link dẫn đến sự nhận thức mô tả, chứ không phải vật được mô tả.
Bí mật nằm ở đó, rồi từ những kinh nghiệm ta xây dựng lên những giá trị chẳng vững bền
Giá trị sống của ta được hiểu và được định đoạt bởi tư tưởng em nhầm tưởng và lao theo với tiền, tài, danh, vong,...đủ thứ,...
mà không phải từ sự nhận biết chân thực thế giới và thưởng thức.
Khi nhận ra điều này, cuộc sống của em có thể không khác lắm về sự hiển hiện ra ngoài (Hình tướng) trong óc của những người phàm phu. Nhưng tự thân em biết, em cảm nhận, làm chủ và bình an. Em biết mình là ai, em luôn an trú trong trạng thái tự do với kinh nghiệm, Em "thưởng thức" cuộc sống không phải bằng cái nhìn "vô tư", vô ưu theo nghĩa thông thường hời hợt như một sự vô cảm. Mà là, em biết và không còn thấy bất ngờ với những vô thường ở thế giới này. Những toàn ảnh đích thực của sự tượng, hiện vật. Em có thể chọn lựa cảm xúc (về nguyên tắc khi em sử dụng kinh nghiệm), nhưng nụ cuời, hay nước mắt của em đều giống nhau là toát ra sự trân trọng kiếp người, giá trị làm người, giá trị sống. đều toát ra sự yêu thương không khác. Chấm dứt sự tiếc nuối, hoặc nếu có thì em cũng biết là một thăng giáng thú vị của kinh nghiệm cảm xúc chứ không còn là giới hạn. Ranh giới tới đó và có thể sống với cái nhìn như vậy thì có thể nói không còn sinh tử. Lúc đó mọi điều chỉ còn là em muốn thưởng thức như nào, tới đâu, làm gì từ chính nhận thức đó....,
Em là em, một ông chủ chính mình và thế giới nhận biết!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)